Posts
Người dùng
Các trang
Tập đoàn
Blog
Phố Mua Bán
Sự Kiện
Trò chơi
Diễn Đàn
Phim
Việc làm
Kinh phí
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
" Tao không tài giỏi như tụi mày nghĩ, vì nếu như tụi mày nghĩ, thì phải nhiều tiền, nhiều vàng, công danh cao, quyền lực lớn mới được gọi là tài giỏi."
" Tao không được gọi là tài giỏi, vì nó quá bình thường với tao, tao siêu cấp hơn cả cái gọi là tài giỏi mà tụi mày nghĩ, tao dám nói dám làm, và đặc biệt, tao không sợ chết, vì tao biết chính xác tao sẽ về đâu."
" Tao không có khái niệm trường tồn vĩnh cữu, tao chỉ quan tâm nếu nó hữu dụng hoặc bản thân tao thấy nó hữu dụng, còn nếu không tao chỉ xếp loại nó vào Rác, và chờ đi khi tao có thể biến nó thành Vàng."
" Bản thân tao chính là định nghĩa của cả Con và Người. Các giác quan tao rất nhạy bén, và sẽ bật ngay cơ chế phòng thủ, khi đó tao bỏ qua tất cả mọi việc đúng sai hay thiện ác, khi đó chính xác tao dùng phần Con, với tất cả kỹ năng sinh tồn từ loài Sói, Hổ, Đại Bàng, Rắn, Rít, bản năng hoang dã cực mạnh, để bảo vệ phần Người, tức bộ não siêu trí tuệ của tao."
" Tao không bao giờ lừa dối bản thân tao, nên tao rất hay cười nửa miệng, một phần là khinh, một phần là tao biết, nếu hội tụ đủ yếu tố, tao sẽ làm tốt phần việc đó hơn cả chuyên gia. Vì người khác còn sợ vướng mắc, riêng bản thân tao hiểu cảm giác của khổ cùng cực và vui sướng tột độ, chưa có điều gì mà tao chưa cố thử nghiệm, ngoại trừ những cái không thể thử nghiệm, và tốt nhất là đừng thử nghiệm."
" Ba tao chỉ dạy tao tạc một bức tượng, một ông Phật, vậy thì tại sao tao phải đi lạy một ông Phật khác, trong khi bản thân tao tạo ra được ông Phật của riêng tao?"
" Tao không đánh giá tài giỏi của người khác, vì tao luôn tự có Siêu Cấp của riêng mình."
" Thực ra tao nói hay làm đều hay, tức tao có cả hai, nhãn quan sắc bén và đầu óc khùng điên, lý do duy nhất khiến tao không muốn phát triển, tao không thích giả ngốc giữa một xã hội toàn tiêu cực. Nếu bắt tao phải giả dốt, giấu đi tài năng kiểu thằng ngu nào đó bảo Có tài mà cậy chi tài, rùi phải cười cười nói nói với lũ khốn, thì xin lỗi, bản năng Vương không cho phép tao làm điều đó, kể cả khi là đang sa cơ thất thế."
" Không phải ai cũng có Bá Khí trong người, nên tao rất thông cảm cho cách mà họ làm để tồn tại, vì chính bản thân họ cũng hiểu rõ, thối nát đã vài trăm năm thì dễ gì tìm thấy một bông hoa ở mảnh đất này, muốn hạt giống có thể vươn cành nở hoa, họ phải tìm cách vượt ngàn trùng xa hải lý để có thể sinh trưởng."
" Nên đối với tư tưởng cá nhân tao, những người có thể bỏ qua nguyên tắc Biên Giới, thu nạp những điều hay, loại bỏ những điều xấu, những ngu xuẩn đã bén rễ sâu dày ở mảnh đất này, tự ghép nên một giá trị mới, thì đó mới nên được gọi là Tài Giỏi. Còn lại toàn copy paste mà tài giỏi gì."
Bần Đạo Thực Tế Toàn Nằm Mơ
St: Hoàng Đế Ve Chai
Tụi mày cứ phán phải thực tế
Phán luôn cần cù bù thông minh
Phán luôn làm người phải nên thế
Bần đạo nghe xong cười té ghế.
E hèm,
Bần đạo nằm mơ đọc ráp ráp nguyên bài thơ
Hôm sau tỉnh dậy thực tế là không phải mơ
Bần đạo nằm mơ thấy vườn phải có nên thơ
Sáng mai thời cơ vừa đến bần đạo gieo sơ
Vài ngày hoa đã hé nụ giữa đời vẩn vơ
Thực tế chứng minh bần đạo nằm mơ cũng hơn khối người chỉ biết nói buâng quơ. Hơ hơ hơ 🤣🤣🤣
Có Thực mới vực được Đạo
Đúng rùi.... Đạo của mày là giành giựt gạo
Đạo của tao là tạo giá trị có Thực
Cùng là Thực nhưng mày ngẫm kỹ đi không lại Bực
Thực của mày là ăn xong mới nói đến Đạo
Còn vĩ nhân họ nói Đạo để có được Thực
Mày đừng Bực vì thực ra tao có thể biến ngôn từ thành Đạo
Lúc đói khổ đi dạo tao vẫn có thể bán lấy vài đồng để được gọi là Đích Thực Có Thực
Còn mày thì khác nên đừng có Bực
Vì mày chỉ có thể ném tiền để được người đời khen là giỏi giành giựt
Đạo của mày là phải gom gạo để bố thí cho người đuối lý
Đạo của tao là thực lực dù cơ cực cũng phải giữ trọn thần kinh quyền quý và bá khí.
Thực tế bần đạo nằm mơ cũng ra thơ
Thực tế bần đạo đi ăn mày cũng nên thơ
Thực tế bần đạo có phép thuật
Ngồi giữa chợ trời cây bút mực tạo nên vô số âm luật...
Còn hạ luật thì tao không muốn bàn, vì tụi mày đối với tao thì chỉ là xảo thuật
Và cao luật thì không cần phải nói nhiều, cứ nằm mơ như tao
Khôn thì sẽ bay cao không thì phải chấp nhận hư hao và xanh xao... 😆😆😆
Pm: Có trong kẹt mà đòi sánh với ăn mày, biết sao tao được gọi là Vua Ăn Mày không, động não lên, cố lên, dùng tư duy thực tế lên nào, rặn hết trí thông minh của ta đây đi nào, dùng hết những học thuyết đã học ra đi nào,... Tại sao ăn mày làm được điều đó, còn mày không làm được điều đó, dóe có khó đâu, ráng rặng ra hết đi, thoải mái rồi sẽ có câu trả lời. 🤣🤣🤣
Bần Đạo Bần Cùng
Bình thường bần cùng sinh đạo tặc
Bần đạo bần cùng thích bằng bằng
Lấy súng ra khoe bắn luôn thần
Thần gì lại bao che đám ngu đần.
Bình thường lễ giáo để trên đầu
Đằng sau tấm màn là gái hầu
Bần đạo lễ giáo để bên dao
Mài bén cắt rau mời nguyên thau.
Bình thường vỗ tay và khen hay
Diễn viên diễn xong được vài cây( vàng)
Vui được dăm phút mất trăm ngàn
Khi cần diễn thật nó phủi tay, hài...
Bần đạo diễn dạo nói điên khùng
Đôi thằng nghe thấy thấy lùng bùng
Khi cần ngẫm lại thấy hài hay, bi hài
Thì ra nó khùng chỉ điểm mình
Không cần mất tiền vẫn khôn ra
Mua quà cho con con múa may
Con khen cha hay niềm vui đây...
Bình thường ra vẻ thích giàu sang
Đến khi lầm than trách trời ban
Bần đạo nước lã tự tên Khang
Nằm đâu cũng được, không cầu ban.
Bình thường đạo lý ở trên mây
Chê trách bần đạo thích nằm mơ
Đến lúc cần hay như gió bay
Bần đạo lại tỉnh tập đu dây. 😂😂😂...
St: Hoàng Đế Ve Chai.